Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1853: Vú Em Chuyên Nghiệp 2

Loading...
Qua một hồi lâu, chỉ thấy phụ nhân kia cuối cùng cũng đứng lên. Đi theo tên binh lính đó đến hố lửa bên kia, hiển nhiên là cô ta đã chấp nhận sự thật này rồi.

Vương Minh cũng đã cưỡi ngựa trở lại, vẻ mặt xấu hổ nhìn Lý Kỳ, không dám nói tiếng nào.

Lý Kỳ hừ một tiếng, không nói một lời, trở lại trong xe ngựa đi.

Thật là muốn chết a! Vương Minh thở dài một hơi, toàn bộ đều nhanh chóng tiêu tan, y tình nguyện đi theo Nhạc Phi ra tiền tuyến đánh giặc, cũng không muốn đối mặt với Quỷ kiến sầu ở đây.

Đi vào bên trong thành, đưa mắt nhìn xung quanh. Có thể dùng một chữ để hình dung… Thảm!

Chỉ thấy hai bên đường phố ngồi mười mấy người dân chúng không có việc gì, co thân, mở to hai mắt sợ hãi nhìn những binh lính xếp thành hàng đi qua.

Mà ở trước mấy gian phòng. Hơn mười người chúng phủ phục bên cạnh từng thi thể gào khóc.

Còn có mấy vị lão nhân quỳ gối ngay giữa ngã tư đường, cũng không biết là đập đầu cầu xin giúp đỡ với ai.

Một số dân chúng đang bận rộn giúp thân nhân của mình chữa thương, tuy rằng bọn họ căn bản cũng không hiểu y thuật, nhưng tình huống này bọn họ cũng chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Một số dân chúng đói lả ở bên đường.

Đám trẻ con đã mất đi ánh mắt sáng ngời vốn dĩ thuộc về chúng, cầm cái bát vỡ nhìn ra xung quanh, nhìn thấy đoàn người của Lý Kỳ đông như vậy đi tới, lập tức biến mất trong hiểm nhỏ.

Bởi vì hiện giờ quân Tống vừa mới đoạt lại Quảng Nguyên Châu, cho nên nơi này không có chính phủ, tất cả đều nằm trong tay quân đội, vì vậy trước mắt toàn bộ thành Quảng Nguyên vẫn là thuộc vào trạng thái tê liệt.

Đây cũng không phải là Lý Kỳ lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh này, dù sao so với phủ Đại Danh lúc trước thì nơi này thảm hơn nhiều, nhìn hết thảy nơi này, hắn không nói thêm gì, chỉ là có chút cảm thán.

Sau khi đến phủ nha Quảng Nguyên Châu nghỉ ngơi một chút, Lý Kỳ liền cùng với Triệu Tinh Yến đi vào trong thành thị sát dưới sự dẫn đường của Vương Minh.

Đi thị sát một vòng, đầu Lý Kỳ đã to lên rồi, không khỏi mắng:

- Đám khốn khiếp kia, đánh xong là đi, để lại một đống rối rắm này cho ta, thì ra ta thành vú em của bọn chúng, chuyên môn chùi đít cho bọn chúng à, thật là không nói nổi, tức chết ta.

Vương Minh hết sức cẩn thận nói:

- Xu Mật Sứ, lúc trước Điện Soái cũng tính đem chuyển những dân chúng này đến quốc nội, nhưng người của chúng ta thật sự là không đủ, Điện Soái lại sợ giống như quân Kim lúc trước, trên đường chuyển những tù binh này phát sinh động loạn, vì vậy mới lựa chọn làm như vậy.

Lúc trước khi Hoàn Nhan Tông Vọng đánh hạ Bình Châu, cũng là cũng không đủ nhân sự áp giải dân chúng địa phương và tù binh về Thượng Kinh, chỉ có thể cho hàng binh áp hàng binh, nhưng vẫn chưa ra khỏi Bình Châu những hàng binh đó đã phản loạn, quay đầu lại hàng phục Đại Tống, đã tạo thành sự kiện Trương Giác lúc trước.

Nhạc Phi chính là sợ điểm này, dù sao địa khu Quảng Nguyên Châu cũng không có bao nhiêu binh lính đóng ở đây, nếu chẳng may xảy ra động loạn, còn phải theo điều binh từ quốc nội đến trấn áp, vậy thì thiệt lớn rồi.

Lý Kỳ thở dài, thầm nghĩ, khuếch trương, khuếch trương, điều khó khăn nhất không phải là thắng trận lớn thế nào, mà là công tác hậu chiến này nha. Trầm ngâm hồi lâu, liên tục lắc đầu nói:

- Không thể tiếp tục như vậy được, nhất định phải mở cửa Quảng Nguyên Châu càng sớm càng tốt, nhiều lao động như vậy để ở đây không dùng, kéo dài thêm một ngày, chẳng khác nào triều đình tổn thất một ngày.

Triệu Tinh Yến thở dài:

- Đây cũng là chuyện không có cách nào, Nam Ngô chưa diệt, ai có thể đảm bảo dân chúng nơi này đã quy thuận Đại Tống ta hay không, nếu tùy tiện mở ra, lỡ chẳng may có người nảy sinh lòng xấu xa, có thể sẽ tạo thành tai họa.

Lý Kỳ nói:

- Dân chúng? Dân chúng nơi này ngay cả bản thân cũng không chăm sóc được, bọn họ còn có thể nhớ quốc thù gia hận? Ta cũng không tin tư tưởng cảnh giới của dân chúng Nam Ngô này cao hơn dân chúng Đại Tống ta. Từ đầu đến cuối ta cho rằng tiền mới là vương đạo, còn trung quân ái quốc gì đó, đều là nói suông, nếu ta có đầy đủ tiền, cho dù là quốc vương Nam Ngô kia ta cũng có thể mua được.

Trong mắt người này thật đúng là cũng chỉ còn lại có tiền. Trong lòng Triệu Tinh Yến cảm thán một tiếng, nếu nàng nói câu như vậy, Lý Kỳ tuyệt đối sẽ không phục, rõ ràng vẫn còn có mỹ nữ a! Triệu Tinh Yến thở dài:

- Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền?

Lý Kỳ cười nói:

- Ta tin là Nhạc Phi y cũng không đến mức tham tiền như vậy, mang theo tiền đi nam chinh. Vương Minh.

- Có ty chức.

- Tiền tài của Quảng Nguyên Châu này chắc là vẫn ở trong tay ngươi chứ.

Vương Minh nói:

- Bởi vì đội tàu vẫn chưa tới, vì vậy tạm thời do ty chức giữ.

Triệu Tinh Yến hiếu kỳ nói:

- Huynh có tính toán gì không? Số tiền này là phải đưa cho triều đình đấy, hơn nữa Ấp Châu cũng chờ khoản tiền này.

Lý Kỳ nói:

- Điều này ta biết, ta chỉ là tính tạm thời mượn dùng một chút, muội yên tâm, có người sẽ trả lại khoản tiền này.

- Ai?

- Thương nhân.

Lý Kỳ khẽ cười, nói:

- Dân chúng này không có việc gì làm, cả ngày chỉ nghĩ lung tung, nghĩ đi nghĩ lại, ngược lại có thể sẽ sinh ra đại loạn, cho nên nhất định phải tìm chút việc để cho bọn họ làm, nhưng ta không tán thành dùng thủ đoạn chèn ép, như vậy ngược lại sẽ thúc đẩy tâm lý nghịch phản của bọn họ, chúng ta phải ân uy tịnh thi, cho bọn họ một chút ưu đãi, cho bọn họ thể nghiệm được niềm vui làm một con dân Đại Tống, như vậy thì bọn họ tự nhiên sẽ quy thuận Đại Tống ta thôi.

Triệu Tinh Yến khó hiểu nói:

- Vậy rốt cuộc huynh định làm gì?

- Trả thù lao, cấp lương thực, làm đường, khai hoang.

Lý Kỳ nói:

- Địa khu phía nam này rất hoang vắng, muốn làm giàu ở đây, làm đường là đại sự hàng đầu, tuy rằng chúng ta có thể dùng đao thương bức bách bọn họ đi làm việc, nhưng đây không phải kế lâu dài, cũng trái với nguyên tắc kinh tế, cho nên ta tính trước tiên lấy danh nghĩa của triều đình nhận thầu tất cả đất ở nơi này, thuê những dân chúng đó khai hoang, mỗi tháng cho bọn họ tiền công, cho bọn họ lương thực, đây chính là thứ trước mắt bọn họ cần nhất, ta nghĩ chắc là sẽ không ai cự tuyệt.

- Nhưng việc này cần rất nhiều tiền.

Lý Kỳ cười ha hả nói:

- Ta nói rồi, sẽ có người tự nguyện tới đây trả tiền cho triều đình, triều đình sẽ không có thiệt.

Nói xong hắn thấy Triệu Tinh Yến vẻ mặt hồ nghi, thế là giải thích:

- Ta đã gửi cho Thất Nương một phong thư từ rất sớm, kêu nàng ấy tổ chức thương nhân xuôi nam.

Triệu Tinh Yến cau mày nói:

- Huynh có nắm chắc những thương nhân kia sẽ đồng ý đi tới nơi thâm sơn cùng cốc này?

Lý Kỳ nửa đùa, nói:

- Ta nói chỗ này có vàng rơi, muội nói bọn họ sẽ tới hay không?
Loading...

Bắc Tống Phong Lưu - Chương 1853: Vú Em Chuyên Nghiệp 2