Đạo Mộ Bút Ký - Q.8 Chương 70

Loading...
Tôi giống như là phát cuồng mà chạy trở về phòng, liên tiếp gọi mười mấy cuộc điện thoại, đem tất cả những người trợ thủ có vẻ tương đối đắc lực ở Hàng Châu gọi hết lại đây. Tôi sắp xếp nhiệm vụ cho họ, một nhóm thì tìm người cho tôi, vì tôi không thấy được hình dáng của người đó, chỉ nói tìm một người có bộ dạng khả nghi thôi. Nhóm người thứ hai thì lục soát những thùng rác xung quanh đây, xem thử có băng ghi hình nào hay không. Nhiều băng ghi hình như vậy, hắn không có khả năng lập tức mang hết đi ra ngoài, hoặc là là tiêu hủy ngay được, nhất định là hắn đã giấu ở một chỗ nào khác. Cho dù chỉ tìm được một đống phế liệu, cũng phải mang về hết cho tôi. Nhóm người thứ ba lập tức đi vào cái mất thất kia lấy ra toàn bộ những thứ ở trong đó. Tôi muốn nghiên cứu từng chút một, tôi không tin cho dù là một dấu vết gì cũng không tìm được.

Nhóm người thứ nhất khẳng định là không có kết quả gì, chỉ là trong lòng tôi đang buồn bực, tìm vài người để tạm dằn lại cũng tốt, nhưng mà người nào cũng không tìm được. Nhóm thứ hai người vẫn chưa trở về. Nhóm thứ ba lại càng thêm chản nản, bởi vì có lẽ là lúc ấy khi thiết kế căn phòng ở bên dưới kia, là đã đem đồ dùng để vào trong trước, cho nên hôm nay muốn đem những vật dụng trong đó ra một cái thông đạo nhỏ như vậy nhất định là không được. Thủ hạ hỏi tôi làm sao bây giờ, lòng tôi nói còn có thể làm sao nữa, nói: “Tháo ra đi!”

Tất cả mọi thứ ở bên trong đều bị gỡ ra thành mảnh nhỏ để chất đống ở trong sân, tôi xem toàn bộ những mảnh nhỏ đó, lật tới lật lui từng mảnh kiểm tra. Mãi cho đến khi phát hiện không hề có một chút manh mối nào, tôi mới bình tĩnh lại được.

Tôi đuổi tất cả mọi người đi hết, một mình ngồi ở trong sân, châm một điếu thuốc vừa hút vừa suy nghĩ. Tôi cảm thấy bản thân mình quá là thất bại, một cơ hội tốt như vậy mà lại đánh mất. Thế nhưng tôi nhìn đến tấm chăn nệm, nhìn cái bàn và ghế dựa, bỗng nhiên lại phát hiện có vài chỗ không đúng, sau đó liền cười nhạt.

Tôi hiểu ra được, không phải tôi đã hoàn toàn thất bại, những chuyện mà tôi muốn biết, toàn bộ đang ở trước mặt tôi rồi. Chỉ là tôi cần một vài biện pháp đem nó đi phân tích ra mà thôi.

Tôi lấy điện thoại di động, gọi đến cho một người làm nói: “Không cần biết là tốn bao nhiêu tiền, tìm cho tôi một người có thể kiểm tra cơ cấu DNA.” Tôi lật cái chăn ra, cẩn thận tìm kiếm ở bên trong, lấy một sợi tóc ở trong ra,“Đúng, có tiền thì sẽ không vấn đề gì cả.”

Nếu một người ở trong mật thất đợi nhiều năm như vậy, mà người duy nhất hắn ta trao đổi qua lại là chú Ba tôi, vậy vấn đề lớn nhất ở đây là cái gì?

Hiểu biết của người này về khoa học kĩ thuật hiện đại khẳng định là rất ít, tôi không biết bọn họ lúc trước làm sao câu thông được máy tính mà sử dụng, nhưng mà hiển nhiên, bọn họ đối với khoa học kỹ thuật hiểu biết không thể quá nhiều được.

Tôi đem mấy sợi tóc kia đưa cho bọn họ đi kiểm nghiệm, nếu như suy đoán của tôi là chính xác, vậy thì chuyện này .. con mẹ nó, đã có thể biết được một nửa rồi.

Mặt khác, tôi đem cả hai cái máy tính đưa hết tới chỗ người bạn học của mình, để cho cậu ta trực tiếp nghiên cứu. Tôi biết xóa bỏ thứ gì đó ở trong máy tình thì cũng chưa có xóa hết hoàn toàn, vì vậy có thể đem ổ cứng đi phục hồi lại, tài liệu bên trong vẫn có thể khôi phục lại như cũ được. Mọi chuyện tới giờ bản thân thực sự muốn biết rõ, nên đôi với tôi mà nói có chút mảnh nhỏ, cũng đã cực kì trân quý rồi.

Nói tóm lại, kiểm nghiệm DNA không có kết quả nhanh như vậy được, thế nhưng ngày hôm sau, người bạn học của tôi đã tới.

Nằm ngoài dự liệu của tôi, cậu ta là đi đến tay không, tôi dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cậu ấy, hắn liền lắc đầu nói: “Ổ cứng trong máy tính này hoàn toàn vô dụng, chỉ là một cái xác trống rỗng.”

Một cái xác trống rỗng?

“Đây là một cái máy trạm.” Cậu ấy nói, “Cháu tìm được cái này ở trong ổ đĩa.” Hắn lấy ra một cái đĩa CD, “Ổ cứng ở trong máy tính chỉ là một vật để trang trí, đây là một cái máy trạm sử dụng đĩa CD-ROM.”

Tôi nghe không hiểu lắm, cậu ta liền giải thích nói: “Tóm lại là, cái máy tính này không có ổ cứng, tất cả thông tin trong bộ nhớ, hoàn toàn không có ghi lại cái gì cả. Chỉ cần tắt máy đi, hết thảy sẽ trở về lại số không.”

Tôi mồi một điếu thuốc, bảo hắn ngồi xuống, hỏi: “đây có phải loại kỹ thuật cao không?”

Cậu ta lắc đầu: “Không phải, thật ra là một kĩ thuật tương đối thấp. Rất lâu trước đây, nó được sử dụng ở trong cách trường đại học có nhiều lớp học truyền thông và mạng nội bộ nữa, nói như vậy, vốn sẽ không có nhiều virus và cũng sẽ không gặp khó khăn khi cài đặt lại hệ thống.”

Tôi thở dài, tâm nói quả nhiên là cẩn thận. Hơn nữa, đối với chú Ba tôi và cái người quanh năm sống trong phòng tối kia trong tình trạng như vậy, thì làm thế nào để làm ra được chuyện này nhỉ? Khẳng định là phải có một người hiểu biết kĩ thuật tới hướng dẫn cho bọn họ rồi.

Tôi không tin chú Ba là một người chịu âm thầm học tập những kiến thức hiện đại, nên nhất định phải có một người như vậy tồn tại.

Tôi thở dài, liền hỏi cậu ta: “Vậy cháu đã kiểm tra cẩn thận hai cái máy tính này rồi, không có bất kì chỗ nào kì lạ sao? Cũng không có bất kì chỗ nào khác nhau sao?”

Cậu ấy gãi gãi đầu, ngồi xuống bên cạnh tôi, nói: “Không biết có nên nói hay không.”

Tôi nói: “Nói, nói ra chú tăng thêm tiền cho cháu.”

Hắn nói: “Cháu ở trong thành phố sửa chữa máy tính đã rất nhiều năm, gặp qua đủ loại máy tính, nói chú Ba được coi là một trong những người giỏi nhất nhì nghề đồ cổ. Cháu tin, nhưng mà chú cũng phải tin cháu, cháu sửa máy tính trong nhiều năm như vậy, bất kể đó là loại máy tính gì mà đã tới tay cháu, cháu đều có thể nhìn ra chủ của cái máy tính là hạng người gì, bình thường có thói quen gì. Thậm chí là béo là gầy, tính cách như thế nào, bình thường thích làm cái gì trên máy tính, cháu đều có thể nhìn ra được.”

Tôi châm cho cậu ấy một điếu, nhìn anh chàng này lúc nói như vậy, ánh mắt sáng lên, tràn đầy tự hào, liền cảm thấy thật thú vị.

Cậu ta thấy tôi đốt thuốc cho thì lập tức như được khích lệ, nói: “Có thể chú không tin, nên cháu lấy một cái ví dụ, như người chỉ dùng để chơi và người làm việc, cách sử dụng máy tính tuyệt đối sẽ khác nhau, bao gồm cả tình trạng bị mòn của bàn phím, đều có sự khác nhau rất lớn. Vì thế cháu có thể căn cứ vào độ mài mòn của bàn phím mà phán đoán.”

Tôi gật đầu, để cho cậu ta tiếp tục, hắn nói: “Loại máy tính này được thịnh hành vào khoảng bảy năm về trước, hoặc có thể nói, cái máy tính này cơ bản vốn đã được sử dụng bảy năm, ở trong thời đại này, thời gian sử dụng như vậy được coi là rất dài. Thế nhưng sau khi cháu kiểm tra các bộ phận của máy, thì phát hiện một chỗ vô cùng khác thường.” Cậu ta dừng một chút, “Tất cả các bộ phận trên cái máy này đều không có bị mài mòn.”

Tôi nhíu nhíu mày, nhận ra điều cậu ta nói có thể rất có giá trị.

“Chúng ta đều biết, nếu người bình thường sử dụng bàn phím, thì dầu trên các đầu ngón tay sẽ dính lên bàn phím, bất kể là người đó thích sạch sẽ nhiều cỡ nào, nhưng chỉ cần sau khi dùng qua một lần, những ….. dầu này vẫn sẽ dính lên bàn phím một lớp mỏng, sau đó bụi sẽ bám lên trên mặt rồi hình thành vết bẩn. Một cái máy tính dùng trong vòng bảy năm, cho dù là có sạch sẽ bao nhiêu đi nữa, những loại vết bẩn như vậy là không thể tránh khỏi.”

“Cháu nói thẳng ý của cháu ra đi.”

“Bàn phím quá sạch sẽ, vòng lăn của con chuột cũng rất sạch sẽ, kiểu sạch sẽ này không phải là do lau chùi mà thành. Mà quan trọng nhất ở đây con chuột là một bộ phận rất khó để có thể vệ sinh được nó. Vậy thì loại sạch sẽ này tới mức độ nào chứ? Nếu không phải là máy tính sau khi lấy ra khỏi kho không lâu thì cũng không khác gì cái này. Nhưng mà, căn cứ dấu vết do chú để ở trên bàn và lớp vỏ ngoài biến thành màu vàng trong quá trình oxi hóa, đúng thật là lớp vỏ bên ngoài đã rất lâu rồi, cho nên kết quả gần như chỉ có một.” Cậu ta nói, “Hai máy tính này rất ít được sử dụng, gần như là không có người đã từng sử dụng qua.”

Tôi vuốt cằm, hoàn toàn hiểu được ý mà cậu ấy nói, tôi vỗ vỗ hắn, thầm nói: Con bà nó chứ, thì ra là có chuyện như vậy.

Chú Ba ở đây trong vòng bảy năm, nếu thường xuyên sử dụng máy tính liên hệ với người ở trong phòng tối kia, tuyệt đối sẽ không xảy ra tình huống này. Thế nhưng, máy tính kia nhất định là được đặt ở đây, mỗi lần tôi tới đều nhìn thấy nó. Nếu như cái máy tính này không được sử dụng thường xuyên, nhưng mà lại để ở chỗ này, đồng thời còn chiếu cố và có liên hệ với nhiệm vụ của người ở trong phòng tối kia……

Đây là một sự mâu thuẫn, chứng cứ không hề khớp với nhau.

“Đây chính là một cái bẫy, chó thật.” Tôi cầm điếu thuốc bóp rơi, ở trong lòng điên cuồng chửi chình mình.

Đây là một cơ chế dùng để thăm dò, khi người ở trong phòng tối kia phát hiện sự có mặt của tôi ở đây có vẻ không đúng thời điểm, hắn sử dụng cái máy tính này gửi thư tín đi, nếu thật sự là chú Ba, có lẽ sẽ dùng ám hiệu đã giao ước mà trả lời lại.

Thế nhưng, suy nghĩ của tôi lại không quá sâu đến như vậy, cũng không có lo lắng nhiều như vậy, cho nên mới có một chút đã trúng chiêu. Lúc đó đối thoại nhiều như vậy, tôi vẫn cứ nghĩ là tôi đang thử thăm dò hắn, nhưng coi bộ hiện tại, hắn trả lời cẩn thận như vậy, ngược lại là đang thử dò xét tôi. Cho nên tất cả những dự tính bên trong, tôi đã hoàn toàn đứng trong tình thế xấu.

Trải qua loại cạm bẫy đáng sợ và bố trí này thì có thể nhìn ra, trong cuộc đấu trí giữa các thế lực vào lúc đó, đã đến một mức độ không có cách nào để mà hình dung ra được. Mỗi người đều giống như đang đi trên băng mỏng, mỗi khi làm một việc gì đều phải suy tính triệt để những khả năng sẽ xảy ra.

“Chú, cuối cùng là chú muốn điều tra cái gì từ vật này, nếu thuận tiện chú có thể nói cho cháu biết được không, chứ như vậy cháu không có tính mục đích nào để tra rõ cả.” Cậu ta nhìn biểu hiện của tôi cũng biết tôi đồng ý với cách nói của mình, cảm giác hăng hái tức khắc dâng trào. “Tên nhóc Ngô Tà trước đây cũng nhờ cháu điều tra giúp vài thứ, có mục đích thì tốt hơn có thể tra được nhiều hơn.”

Tôi mắng một tiếng, nói: “Chú sẽ kể cho cháu nghe một chuyện cũ này.”

Thế là, tôi đem chuyện đã xảy ra trong căn phòng này, biến nó thành một chuyện xưa rất bí ẩn, nói cho cậu ta nghe.

Sau khi nghe xong, cậu ta cảm thất rất thú vị: “Chuyện này quả thực chính là gián điệp trong bộ phim chiến tranh lúc thế chiến thứ hai.”

“Chú nghĩ nếu tìm được người này, thì nhất định người này chính là một nhân tố quyết định.”

“Nhưng mà nói như vậy thì không hợp lý.” Cậu ta nói, “Chú, lúc nãy chú nói chuyện cũ này, là nói không hợp lý.”

Loading...

Đạo Mộ Bút Ký - Q.8 Chương 70