Đạo Mộ Bút Ký - Q.8 Chương 72

Loading...
Cái tên xuất hiện trên di động này đã rất lâu không có hiện lên trên điện thoại của tôi rồi. Trong khoảnh khắc đó, suy nghĩ của tôi là bất kể là tên của ai hiện lên màn hình di động của tôi cũng sẽ không hề khiến tôi kinh ngạc được. Thế nhưng chỉ có duy nhất người này, làm tôi vô cùng kinh ngạc.

Thật sự, đó cũng không phải là một cái tên, mà là một cách xưng hô.

“Ông nội” !

Cái tên hiện ra trên di động, chính là số điện thoại của ông nội tôi sử dụng khi còn sống. Sau khi ông nhập táng cũng không có ai gọi tới nữa. Thật không ngờ, thế mà bây giờ vẫn còn hoạt động.

Tôi đi qua đi lại trong sân, thầm nói chó má quá mà, xem ra mình đã thực sự đi đến rất gần trung tâm rồi. Hướng đi của tôi là đúng, nhưng mà tôi vẫn không thể hiểu được, những người này cuối cùng là đang làm cái gì chứ?

Tôi ngẫm nghĩ, rồi tiếp tục gọi tới cái số này, cầm điện thoại di động đưa lên tai nghe. Không biết mình có thể nghe được cái gì, nhưng mà tôi thật sự rất mong chờ, bất kể là nghe được âm thanh gì, tôi đều vô cùng mong chờ.

“Thực xin lỗi, số điện thoại ngài vừa gọi không thể kết nối được.”

Tôi buông điện thoại xuống, điện thoại di động của ông nội khẳng định là đã bị hết pin, có thể bên trong vẫn còn có một khoảng tiền, bởi vì ông nội đã sống những ngày cuối đời tương đối giàu có. Chú Ba tôi nạp thẻ điện thoại cho ông nội tôi, có thể tiền trong đó đủ dùng đến vài năm, cho nên vẫn còn hoạt động cho tới bây giờ. Nhưng mà, cái điện thoại di động kia, nhất định là không có ai nạp điện nữa.

Bà nội tôi không phải là một người sẽ vì tình cảm mà luôn buồn rầu, đối với cuộc sống bà rất thức thời, khi ông nội tôi qua đời bà cũng không phải là quá đau lòng, nhưng tôi lúc này cũng không muốn quấy rầy tới bà.

Căn nhà này là do ông nội tôi thuê, hơn nữa đã thuê mười chín năm rồi.

Tôi cũng không muốn suy nghĩ quá tỉ mỉ về những khả năng có thể xảy ra. Tôi lại gọi điện thoại cho người chủ nhà kia lần nữa, nói cho anh ta biết, tôi đã liên hệ với cò nhà rồi, tôi sẽ gửi vào tài khoản của cò nhà và chủ cho thuê nhà mỗi tháng năm trăm đồng. Cò nhà để cho tôi trực tiếp tìm chủ cho thuê nhà để lấy hóa đơn tài khoản của anh ta và chủ nhà trước đây để chứng minh.

Chủ cho thuê nhà rất sốt sắng, đại khái biết biết mình mỗi tháng có thể nhận được năm trăm đồng, thì rất nhanh liền đem hóa đơn tài khoản của anh ta gửi qua cho tôi. Tôi châm điếu thuốc, nhảy qua tường đi ra, một bên để cho vài người thủ hạ tới đây để cạy cửa, một bên tìm tới một người bạn làm ở ngân hàng, kiểm tra chắc chắn xem người đã gửi khoản tiền này tới tài khoản này.

Ngay từ đầu người bạn bên đầu điện thoại bên kia thực sự rất khó xử, tôi nói tôi sẽ cho hắn chút tiền trà nước, hơn nữa còn nói chỉ cần biết tài khoản người gửi thôi thì hắn mới đồng ý. Rất nhanh tài khoản gửi này đã được báo tới tôi, tôi liền nhập tài khoản này lên máy rút tiền tự động, rất nhanh tên của chủ tài khoản này liền hiện lên.

Tôi đứng trước máy rút tiền tự động sửng sốt cả nửa ngày trời.

Là tên của ông nội tôi.

Có thể là ông nội đã chọn cách để tự động gửi tiền đi.

Tôi bước ra đường trở về, khi tôi đi bằng lối ra dành cho người đi bộ thiếu chút nữa còn bị xe đụng vào. Tôi không quan tâm tới họ, chỉ ngơ ngẩn đi vào một quán cà phê, tìm một chỗ ngồi xuống, phát hiện mình đã không có cách nào suy nghĩ được nữa.

Đây là có chuyện gì chứ? Chẳng lẽ, cái tầng hầm kia, chính là ông nội đào sao?

Ông nội thuê một căn nhà ở bên cạnh, rồi đào một cái tầng hầm ngẫm, sau đó theo dõi chính con trai mình sao?

Ông nội không thể nào là một kẻ biến thái như vậy được, ông nội ở trong trí nhớ của tôi, đã cơ bản xuất thế, sống ở trong thế giới trí nhớ của tôi. Khi ông sống những ngày tuổi già, trong lòng của ông chỉ có một ly trà, mấy con chó cùng nắm tay đi dạo bên Tây Hồ với lão bà.

Chỉ là, mười chín năm, tôi nghĩ đến mấy con số này, mười chín năm trước ông nội tôi là cái dạng gì chứ?

Trong đầu tôi hiện lên rất nhiều tin tức vụn vặt, tôi nghĩ đến những lời nói ám muội mà chú Hai nói với tôi, ám chỉ bọn họ cũng không phải không biết chú Ba là giả .

Mười chín năm trước, năm đó hình như cũng chính là thời gian đúng lúc chú Ba giả từ Tây Sa trở lại Hàng Châu. Sau khi chú ấy trở về, chú Hai và ông nội của tôi rất nhanh phát hiện có chuyện bất thường, thế nhưng lại không biết là đã xảy ra chuyện gì.

Lúc ấy mọi người đối với “Nó” vẫn tương đối kiêng dè, đặc biệt là ông nội, nhất định là đã nghĩ chú ấy có liên quan tới, vì không để bức dây động rừng, ông nội đã ở chỗ này đào một cái hầm, dùng để theo dõi chú Ba giả.

Có khả năng, rất khả năng.

Vậy tại sao bây giờ vẫn còn người quanh năm luẩn quẩn ở trong cái hầm đó chứ? Chẳng lẽ lúc ấy ông nội tôi tìm một người khác theo dõi chú Ba, người này quanh năm đợi ở trong cái hầm đó, đến bây giờ cũng chưa dừng sao?

Vậy thì con mẹ nó .. đây nhất định là một công việc khốn khổ nhất thế giới rồi, địa điểm đi làm lại là ở trong cống thoát nước, hơn nữa lại không có ngày nghỉ. Nếu như mật thất được sửa chữa mười chín năm trước, thế thì phải đợi ở trong đó không chỉ có mười chín năm, so với ở trong các mỏ than nhỏ còn khổ hơn nhiều.

Mặt khác, còn có một vấn đề có thể không được thuyết phục mấy. Mười chín năm, với tính quyết đoán của ông nội tôi và chú Hai, thì theo dõi tới mười chín năm, chẳng lẽ cũng không có thay đổi gì sao? Mười chín năm, cũng có thể thay đổi được cả một triều đại rồi, vậy thì vì sao tới bây giờ vẫn còn theo dõi chứ? Cũng có thể nói, ông nội và chú Hai đã sớm phát hiện ra vấn đề là ở chỗ nào. Từ trong những ám chỉ mà chú Hai nói với tôi, cũng có những ý tứ này, bọn họ đã biết chú Ba chính là Giải Liên Hoàn, vậy thì sao bọn họ không áp dụng bất kì một biện pháp giải quyết gì khác chứ?

Chẳng lẽ, theo dõi như vậy, bọn họ từ theo dõi rồi sinh ra tình cảm sao? Hay là, chú Hai và ông nội còn có kế hoạch nào khác của mình nữa? Vậy thì đó là cái kế hoạch gì đây?

Tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghĩ không ra, không thể xử lý nhanh được. Tôi hiểu ra được, cho dù chú Hai có làm khó hơn nữa, có khôn ngoan hơn nữa, tôi cũng phải đi theo lật ngửa ván bài của chú ấy lên. Tôi thật sự phải biết, bọn họ cuối cùng là đang suy nghĩ cái gì.

Trở lại nhà chú Ba, tôi nằm trên cái ghế salon suy nghĩ.

Ở trong nhận thức ngày trước của tôi, tính kế với chú Hai cơ bản chẳng khác nào đâm đầu vào chỗ chết cả. Chú Hai có thể nhìn thấu một tình huống mà không thông qua quá trình trung gian nào hết, chú ấy chỉ cần nhìn vào biểu hiện và sơ qua các lí do thoái thác, lập tức sẽ biết được đối phương đang làm trò gian trá gì sau lưng. Hơn nữa, chú ấy thích nhất chính là đi theo kế hoạch của người khác. Có một lần chúng tôi đi về quê, chú Ba vì muốn chiếm một vật gì đó của tổ tiên lưu lại làm của riêng nên đã là một kế hoạch, chú Hai vẫn làm bộ mình là người trong cuộc, kỳ thật dọc theo đường đi đã sắp xếp đủ thứ, để phá hỏng kế hoạch, chú mượn kế hoạch của chú Ba để phá hỏng một cái kế hoạch khác lớn hơn của người trong họ. Cho đến khi làm cho chú Ba nghĩ cuối cùng mình cũng đã thắng được tất cả một lần, chú Hai lúc đó nói có mấy câu rồi lấy đi hết tất cả thành quả đạt được.

Tôi đang suy nghĩ chú Hai có thể đem tất cả mọi chuyện nói hết cho tôi nghe hay không, nếu chú ấy nói cho tôi nghe thì điều kiện đầu tiên là cái gì?

Tôi thật sự không nghĩ ra được, lỡ như chú Hai cứng hay mềm cũng không chịu thua, có thể ép buộc được chú ấy tuân theo sự điều khiển của tôi thì có lẽ chỉ có một khả năng thực hiện được thôi, chính là lấy tính mạng của mình ra ép buộc chú.

Nhưng mà, chú Hai là một người vô cùng khôn ngoan. Chú ấy biết tôi tuyệt đối không phải là loại người có thể lấy tính mạng ra ép buộc người khác, tôi cảm thấy khả năng lớn nhất chính là chú ấy ngồi ở nơi nào đó uống trà, không thèm mảnh may chú ý đến tôi. Tới cuối cùng tôi lại không thể thật sự tự giết chết chính mình được.

Tôi phải làm một chuyện gì đó để chú Hai hiểu được, nếu chú không nói cho tôi biết, tôi thật sự sẽ chết trong hoàn cảnh nào đó, hay nói cách khác, tôi phải làm một chuyện nào đó mà ngay cả tôi cũng không thể nào kiểm soát được.

Chẳng lẽ phải làm bộ bị bắt cóc sao? Lòng tôi nói, nếu tôi cắt chính ngón tay của mình, gửi qua cho chú Hai thì chú có thể bị điều khiển không?

Tôi cảm thấy có thể sẽ bị khống chế. Thế nhưng, tôi cảm thấy chú Hai cũng sẽ không lập tức bị khống chế được, một ngón tay khẳng định là không đủ, với thần kinh của chú … ít nhất …. thì có thể kiên trì đến ba cái.

Đi vào trong bếp, tôi nhìn tay trái mình, cầm dao thái lên, chọn xem trong đó có ngón nào gần như không có sử dụng nhiều không, múa may một hồi, bỗng nhiên cảm thấy đời người tốt đẹp biết bao, mình cần gì làm chuyện không đâu nhỉ?

Có thể chú Hai cũng sẽ không chủ động tự mình đi qua đây mà nói cho tôi biết cũng nên? Nếu cái hầm này thực sự là do chú ấy đào, vậy thì người chạy đi trước đó, khẳng định chú Hai sẽ biết ngay lập tức. Vậy thì chú có thể sẽ bắt đầu một phương pháp đối phó khẩn cấp nào không đây? Chờ một chút có thể là nhắm cho một phát hỏa tiễn bắn thẳng qua đây không, đem tôi cho nổ bay lên trời? Thời gian đã trôi qua lâu thật lâu rồi, từ lúc tôi trở về tới giờ cũng không có phát sinh chuyện gì cả. Vậy .. mẹ nó, quá kỳ quái, nếu không có cái phương pháp đối phó khẩn cấp gì cả, thế thì theo dõi kiểu này có tác dụng gì đâu chứ?

Tôi cảm thấy tất cả hướng đi lúc này, ở trong chuyện này dường như có thể nói sao cũng không xong, nhưng mà tôi lại thiếu một cái chìa khóa, duy nhất chỉ có một cái chìa khóa. Trước kia tôi, cách chân tướng thực sự quá xa, nên chỉ có thể nhìn tới rất nhiều manh mối thẳng tắp, mâu thuẫn giữa bọn họ xen lẫn vào nhau. Thế nhưng, lúc này đây tôi đang ở rất gần với chân tướng. Cho nên tôi có thể nhìn ra nó có vô số khả năng. So sánh như vậy, khả năng này tuyệt đối không thể không thực hiện được bao nhiêu, tôi hiện tại phát hiện mình lúc trước vẫn có chút nhân từ.

Phải tính kế với chú Hai.

Tôi lại cầm dao thái lên, đặt tay mình lên trên thớt gỗ, đây giống như là biện pháp duy nhất của tôi, mặc dù có phần ngu xuẩn, thế nhưng, tôi lúc này dường như đã cùng đường rồi.

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác dứt khoát và kinh hãi, lúc này tôi mới ý thức được mình đã điên lên mất rồi, tâm ma của tôi đã đạt tới mức không có cách nào có thể ức chế được nữa.

Cứu cứu tôi! Tôi lầm bầm lầu bầu một câu, vừa định hung hăng chém dao xuống, ngay trong nháy mắt này, điện thoại tôi để ở một bên đột nhiên reo lên.

Tôi lại càng thêm hoảng sợ, nháy mắt, tất cả sự hung hăng đều thoát hết ra ngoài. Cả người giống như là đang kiệt sức. Cầm điện thoại di động lên, tôi dừng một chút, phát hiện số điện thoại này vô cùng xa lạ, tôi bật máy lên hỏi là ai. Đối phương nói: “Bỏ dao xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.”

Tôi vừa nghe thấy giọng nói này, liền nhận ra ngay đây chính là giọng nói của người mà tôi gặp được ở trong tầng hầm, lập tức đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài. Liền nhìn thấy xa xa trong một nhà dân, chợt có một ánh sáng đèn pin lóe lên.

Tôi đang buồn bực, chợt nghe thấy người ở đầu điện thoại bên kia thở dài một hơi: “Ta để đèn pin đặt ở nơi này, chuyện mà ngươi muốn biết, ta để lại bên cạnh đèn pin. Sau khi ngươi xem xong, thì chắc hẳn sẽ biết cần phải làm như thế nào rồi đấy.”

Loading...

Đạo Mộ Bút Ký - Q.8 Chương 72