Đích Nữ Vương Phi - Chương 171: Chương 125.1

Editor: thuyvu115257

Trằn trọc mút thỏa thích, kiều diễm triền miên, cho đến lúc Vân Tuyết Phi cảm thấy khó thở, cả người vô lực. Tư Nam Tuyệt mới buông nàng ra, thở dốc vùi đầu vào cổ của nàng, ôm nàng không nhúc nhích.

Hồi lâu, khi lửa lớn trong phòng dần dần tiêu tán, cuối cùng hắn mới chịu ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng, lần nữa cúi người hôn một cái lên cánh môi của nàng.

Vân Tuyết Phi rạo rực trong lòng, dường như cũng bị tình dục hòa tan, sắc mặt đỏ ửng như trước, nàng vươn tay ôm chặt eo Tư Nam Tuyệt, rúc vào trong ngực của hắn.

Động tác thân mật như vậy khiến cho Tư Nam Tuyệt vô vùng vui sướng, con ngươi của hắn giống như bầu trời đầy sao, ánh sáng lưu chuyển, nóng bỏng nhìn nàng.

Trái tim Vân Tuyết Phi hơi run rẩy, sương mù mờ mịt trong tròng mắt đen nhánh, bồng bềnh như sóng nước, tay nàng vòng chắc eo hắn, nhẹ nhàng vuốt ve thân thể hắn, đợi đến khi nhìn thấy trong mắt hắn xuất hiện dục vọng lần nữa thì hai tay đồng thời hướng xuống dưới, nắm một miếng thịt bên hông hắn, nhéo mạnh một cái.

Tư Nam Tuyệt nháy mắt cứng ngắc, màu đỏ trong mắt dần dần tiêu tán, từ từ khôi phục lại sự trong sáng, hắn bất đắc dĩ liếc nhìn khóe môi treo nụ cười được như ý của nữ nhân nào đó, cười khổ nói: "Thật đáng hận mà, thời điểm như vậy cũng chỉ có nữ nhân như nàng sát phong cảnh thôi!"

Vân Tuyết Phi ngước lên, hả hê nhìn Tư Nam Tuyệt, hừ một tiếng nói: "Bản cô nương đúng là thù!"

Khóe miệng Tư Nam Tuyệt hơi căng ra, chợt buồn cười, nhíu mày nói với Vân Tuyết Phi: "Thà đắc tội tiểu nhân, cũng chớ đắc tội nữ nhân!"

"Biết là tốt rồi, sau này không cho phép huynh bắt nạt ta!" Vân Tuyết Phi liếc mắt trừng Tư Nam Tuyệt một cái, tiếp theo lần nữa vùi đầu vào trong ngực của hắn.

Tư Nam Tuyệt ôm Vân Tuyết Phi tựa vào giường, ngón tay thon dài như ngọc xoa nhẹ mái tóc đen nhánh xinh đẹp, mặt mày tràn đầy sự vui sướng, chói mắt như ánh trăng.

"Thật sự muốn mãi ôm nàng như thế!" Tư Nam Tuyệt cúi đầu hôn lên sợi tóc Vân Tuyết Phi, khẽ cảm thán: "Thật ra thì bình bình đạm đạm mới là hạnh phúc!"

Vân Tuyết Phi ngớ người, từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên, rõ ràng nhìn thấy trong ánh mắt Tư Nam Tuyệt phản chiếu bóng dáng của nàng, khóe miệng nàng cong lên, mỉm cười gật đầu đồng ý: "Sinh không mang theo đến chết không mang đi, người sống một đời, tùy ý vui vẻ là được, vinh hoa phú quý, thoáng qua như mây khói, bình thản hạnh phúc mới là tế thủy trường lưu*!"

(*) Nước có dòng nhỏ lại thường chảy dài. Ý nói cùng người yêu có một tình yêu tuy không phải mãnh liệt cuộn trào nhưng lâu bền, từng chút từng chút một cùng nhau trải qua năm tháng.

Ánh mắt Tư Nam Tuyệt chợt lóe lên, bình tĩnh nhìn khóe môi chứa đựng nụ cười của nữ nhân nào đó, hắn duỗi tay sờ mặt Vân Tuyết Phi, khẽ thở dài một tiếng: "Chẳng qua thế nhân vẫn nhìn không thấu!"

Cùng nhìn thẳng vào mắt hắn, Vân Tuyết Phi thu hồi nụ cười, ánh mắt nghiêm túc nói: "Ta rất muốn có được loại hạnh phúc bình dị này, không có âm mưu, không



Đích Nữ Vương Phi - Chương 171: Chương 125.1