Đích Nữ Vương Phi - Chương 172: Chương 125.2

Editor: thuyvu115257

Hắn biết Tư Nam Tuyệt vừa vào cung đã đi gặp Phỉ nhi trước, rõ ràng tự nói với mình bọn họ là phu thê, nhưng khi chân chính ngửi được mùi thơm đặc trưng của Phỉ nhi trên người Tư Nam Tuyệt. Trong lòng hắn vẫn không tránh khỏi khổ sở, rõ ràng, rõ ràng là hắn gặp Phỉ nhi trước, biết Phỉ nhi trước, nhưng tại sao hắn luôn là người bị vứt bỏ?

Đột nhiên một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến, càng ngày càng gần, đợi đi tới trước mặt hắn thì cung kính quỳ xuống, trình ra một lá thư màu trắng: "Cảnh vương gia, cái này là vừa nãy có một đứa bé đưa tới, nói phải tự tay giao cho người!"

"Đứa bé?" Hạ Hầu Cảnh hơi cau mày, lắc đầu một cái lại một lần nữa cầm ly rượu đỗ vào trong miệng, sau đó khoát khoát tay say khướt nói: "Không gặp, không gặp, đừng làm phiền ta!"

Thị vệ nhận thấy giọng nói Hạ Hầu Cảnh có chút không đúng, âm thầm hối hận, vừa rồi quả thật không nên chọn chuyện dở hơi như vầy, nhưng hắn nghe nói Vương Gia nhất định sẽ có ban thưởng, mới tiếp nhận nhiệm vụ này.

"Đứa bé kia nói, lá thư này có quan hệ với vương phi, chắc chắn Vương gia sẽ có hứng thú!" Gương mặt thị vệ hơi khẩn trương, thử dò xét hỏi.

Hạ Hầu Cảnh dừng động tác uống rượu lại, vương phi? Ngay lập tức hắn liền đưa tay ra, nhận lấy lá thư đưa tới, giọng có chút khàn khàn nói: "Cái này cho ngươi, chuyện ngày hôm nay không cho phép nhắc đến với bất kỳ người nào!"

Trước mắt kim quang chợt lóe, một đỉnh vàng xuất hiện, thị vệ vội vàng đón lấy, tiếp theo cung kính khấu tạ: "Tạ Cảnh vương gia, nô tài nhất định đóng chặt miệng!"

Hạ Hầu Cảnh phất tay, không quan tâm nói: "Đi xuống đi ~"

Thị vệ thấy đơn giản như vậy đã kiếm được một đỉnh vàng, trong lòng trở nên kích động, vội vàng dập đầu lui ra, ước lượng đỉnh vàng trong ngực, tính toán buổi tối đi làm một cuộc vui tới bến.

Bóng đêm như mực, giống như bị một tấm màn màu đen che lại, âm u, không chút ánh sáng.

Sau khi Hạ Hầu Cảnh xem xong thư trong tay, siết chặt quả đấm, cau mày, đôi mắt phượng lóe lên sự lo lắng bất an.

Hắn vội vàng xếp thư cất vào ngực, sau đó mủi chân chỉa xuống đất, nhẹ như Hồng Nhạn, bay về nơi quy định trong thư.

Ước chừng khoảng ba canh giờ, hắn rốt cuộc cũng đi đến địa điểm chỉ định trong thư—— bãi cỏPhong Lâm, đây là nơi săn bắn của hoàng gia.

"Xuất hiện đi, ta đã đến rồi!" Con ngươi bén nhọn của Hạ Hầu Cảnh quét xung quanh, mặc dù không gian đen kịt, nhưng hắn có thể ngửi được từng đợt sát khí đang hướng về mình.

"Cảnh vương gia rất đúng giờ!" Một tràn cười hết sức ngông cuồng vang lên. Ngay sau đó, bầu trời vốn đen kịt, lập tức đèn đuốc sáng choang, bóng người thấp thoáng.

Giữa ánh sáng lập lòe, Hạ Hầu Cảnh rốt cuộc cũng nhìn thấy nơi phát ra tiếng cười kia, chính là Phong Cực đã lâu không có tin tức, lúc này gương mặt hắn tràn đầy sự hưng phấn cùng oán hận, con ngươi xảo trá đảo quanh. Kế tiếp khập khễnh tiến về trước, ánh mắt lạnh lẽo giống như rắn độc dừng lại ở trên người Hạ Hầu Cảnh, chép miệng nói: "Xem ra đúng như lời đồn đãi, Cảnh vương gia thật sự yêu nữ nhân của huynh trưởng mình!"

Hạ Hầu Cảnh không để ý đến sự hả hê trong lời nói kia, hắn híp mắt, nhìn mấy vòng thị vệ bao quay xung quanh, lạnh lùng nói: "Ngươi tìm ta tới đây không phải chỉ để ôn chuyện chứ?"

"Ha ha ~ ôn chuyện?" Phong Cực giống như nghe được một chuyện buồn cười nhất ở



Đích Nữ Vương Phi - Chương 172: Chương 125.2