NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC - Chương 464: Ngoại Truyện: Con Mãi Mãi Là Con Trai Của Ba Mẹ

loading...
Hoan Nhan cảm thấy cuộc sống của mình thật là viên mãn. Cô có người chồng yêu thương hết mực. Cô có những đứa con vừa xinh đẹp vừa ngoan ngoãn, biết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau.

Bốn đứa con của cô giờ đây đã dần trưởng thành. Noãn Noãn ở ký túc xá trường đại học, mỗi khi về nhà là cả nhà lại ầm ĩ hết cả lên bởi những trận khẩu chiến với Dật Tuyên. Hai đứa trẻ này vẫn như ngày nào, xa nhau thì luôn nhắc nhở, nhớ nhung, nhưng khi gặp mặt cho dù đã lớn, câu đầu tiên lại là chọc nhau đến tức giận.

Mỗi lần Noãn Noãn trở về, cả nhà lại rộn tiếng cười đùa của bốn chị em. Dật Lan luôn là lá chắn cho Thiên Ái khi cô bé bị chị cả và Dật Tuyên đuổi bắt. Những lúc ấy, Thiên Ái thường chạy đến nhảy lên ôm chặt lấy cổ Dật Lan miệng hét lớn: “Anh Hai chạy nhanh, chạy nhanh... anh Dật Tuyên đuổi kịp bây giờ...” Tiếng đùa vui của lũ trẻ vang vọng khắp khu vườn xanh tươi, thơm ngát hương hoa hồng.

Dật Lan ít nói, cậu thường thể hiện tình cảm bằng hành động nhiều hơn, nhất là trong việc quan tâm chăm sóc em gái. Mỗi khi Dật Tuyên làm Thiên Ái tức giận đến phát khóc, cậu lại thủ thỉ vỗ về, dỗ dành em.

Dật Lan học đều tất cả các môn, nhưng cậu mê nhất là Tin học. Cậu có thể ngồi miệt mài cả buổi để nghiên cứu và lập trình. Cậu mơ ước sẽ một công ty phần mềm tin học của mình.

So với bạn bè cùng tuổi cậu tỏ ra chững chạc hơn. Ở trường cậu được bạn bè quý mến bởi tính điềm đạm, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn khi cần. Khỏi phải nói Thiên Ái, cô bé rất tự hào khi mọi người trong trường khen ngợi Dật Lan: “Đấy là anh Hai của tớ. Anh tớ thật tuyệt vời phải không!”

Các bạn gái trong lớp rất hâm mộ Dật Lan. Vẻ ngoài cao lớn, tính tình ôn hòa, cách cư xử mềm mỏng, đúng mực nên mỗi khi lớp có hoạt động dã ngoại, các bạn gái luôn tranh giành Dật Lan về nhóm của mình.

Dật Lan có đôi mắt đen thăm thẳm, thoạt nhìn có cảm giác hơi man mác buồn. Nhưng khi Dật Lan cười, ánh mắt ấy lại ấm áp vô cùng. Thiên Ái rất thích được anh trai dắt tay khi đi học. Bao giờ Dật Lan cũng đưa Thiên Ái đến tận cửa lớp, vuốt ve mái tóc óng mượt, vỗ nhẹ vào cặp má bầu bĩnh hồng hào của cô bé rồi mới đi về lớp của mình.

Các bạn cùng lớp thường ghen tị với Thiên Ái vì được hai người anh cưng chiều. Tuy Dật Tuyên học cùng lớp với Thiên Ái, nhưng cậu luôn tỏ rõ vai trò anh trai, sẵn sàng che chở cho cô em gái bé bỏng của mình.

Mới đầu giờ sáng nhà Thân Tống Hạo đã có khách. Thân Tống Trạch, em họ của Thân Tống Hạo, từ Singapo sang chơi. Anh ta sang mời cả nhà Thân Tống Hạo đến Singapo dự lễ thượng thọ của cha mình, Thân Tử Kiện, tám mươi tuổi.

Khi Thân Tống Trạch đến cả hai vợ chồng Thân Tống Hạo đều đi vắng. Quản gia đưa Thân Tống Trạch vào phòng khách, rót nước mời khách, rồi lật đật đi gọi điện cho Thân Tống Hạo trở về nhà.

Thân Tống Trạch ngắm nghía xung quanh. Tuy phòng khách khá rộng rãi nhưng do Hoan Nhan khéo bài trí nên có cảm giác rất ấm cúng. Cửa sổ sát đất rộng rãi được treo tấm rèm cửa bằng ren màu xanh nhạt nhìn rất dịu mắt, qua lớp rèm mỏng này có thể quan sát được vườn hoa hồng ở bên ngoài. Bộ bàn ghế sopha cao cấp bọc nhung màu trắng ngà đặt chính giữa phòng khách. Trên bàn, lọ hoa hồng đang tỏa hương thơm dịu dịu. Trên bức tường đối diện với bộ bàn ghế sopha là một tấm hình khổ lớn, chụp vợ chồng Thân Tống Hạo và các con. Tấm hình này vừa chụp hôm sinh nhật của Dật Tuyên và Thiên Ái tròn 12 tuổi. Bên dưới l là một tủ gỗ kiểu bày các huy chương và giải thưởng trong học tập và hoạt động thể thao của bọn trẻ. Cầu thang lên lầu 2 nằm ở phía bên trái, bên phải là quầy bar nho nhỏ với chiếc tủ xếp đầy các loại rượu nổi tiếng. chiếc kệ gỗ bày mấy chiếc bình sứ cổ Thanh Hoa kê vuông góc với quầy bar ngăn một phần phòng khách thành một phòng khách nhỏ, bên trong có bộ bàn ghế salon nhỏ và một tủ sách lớn.

Dật Lan vội vã chạy từ trên gác xuống, hôm nay cậu có buổi học lập trình ở câu lạc bộ nên đến trường muộn hơn hai em. Vừa chạy cậu vừa gọi với vào trong bếp: “ Bác Trương, bác nói với ba mẹ hộ cháu, chiều nay cháu đến câu lạc bộ tham dự buổi hội thảo lập trình viên nên buổi trưa cháu không về ăn cơm trưa nhé. Tham dự hội thảo xong cháu sẽ đến đón Thiên Ái ở lớp Aerobic.”

“Ây dà, cậu lại không ở nhà, tiên sinh và phu nhân không vui đâu!”

Xuống đến phòng khách, Dật Lan mới nhìn thấy có khách ở trong phòng. Cậu lễ độ cúi đầu chào Thân Tống Trạch.

Thân Tống Trạch nhìn Dật Lan chăm chú lên tiếng hỏi: “Cháu trai, cháu tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“Dạ cháu là Dật Lan, năm nay mười lăm tuổi ạ. Thôi cháu xin phép đi học đây ạ. Cháu chào chú!” Nói xong cậu chạy như bay ra ngoài cửa.

Thân Tống Trạch nhìn theo Dật Lan rồi lại nhìn lên tấm hình gia đình Thân Tống Hạo, nhíu nhíu mắt nhẩm tính: “ Đứa nhỏ này mười lăm tuổi. Nhưng vụ việc Thân Tống Hạo bị Thích Dung Dung sắp đặt có con với Thái Minh Tranh xảy ra mới mười bốn năm... Không lẽ Thân Tống Hạo lại chấp nhận nghiệt chủng của Hoan Nhan làm con mình sao?”

Anh ta còn đang phân vân thì vợ chồng Thân Tống Hạo về đến nơi. Thân Tống Hạo lạnh nhạt bắt tay cậu em họ, hỏi luôn: “Có việc gì mà chú phải sang tận đây vậy? Công việc bên Singapo có gì trục trặc sao...”

“Công việc bên em vẫn ổn cả, em sang đây trước hết là thăm anh chị, sau đó mời anh chị và các cháu sang dự lễ mừng cha em thượng thọ tám mươi. Dù sao cũng là người nhà cả... Lễ mừng thượng thọ cho cha em tổ chức vào ngày thứ năm tuần sau...”

Hoan Nhan nhíu mày: “Thứ năm tuần tới Thiên Ái đi biểu diễn, Dật Lan đã hứa sẽ đi cổ vũ cho Ái Ái nên cũng không đi được. Còn Dật Tuyên đang bận thi đấu bóng rổ giải khối học sinh trung học. Chắc là chỉ có anh chị sang thăm dự lễ mừng thượng thọ chú được thôi...”

Thân Tống Trạch làm bộ đứng lên ngắm nghĩa tấm hình, hỏi rất có chủ ý: “Tấm hình chụp gia đình nhà anh chị đẹp quá! Lúc nãy em có gặp Dật Lan, thằng bé mới mười lăm tuổi mà trông lớn ra trò!”

Anh ta quay lại ghế hỏi tiếp: “Chị dâu, em hỏi điều này khí không phải...Ngày xảy ra sự việc đáng tiếc cách đây mười bốn năm. Con của Thái Minh Tranh không còn, vậy thằng bé Dật Lan kia từ đâu ra, nó là con ai vậy?”

Hoan Nhan quay ngoắt sang chưa kịp nói lại thì Thân Tống Hạo đã gầm lên chặn ngang: “Thân Tống Trạch, tôi để cho cha con nhà chú chút mặt mũi là vì nể tình cha tôi. Giờ đây chú dám cả gan chạy đến đây muốn soi mói chuyện nhà tôi là nhằm mục đích gì hả? Chú có tin tôi xách cổ ném chú ra ngoài đường ngay lập tức không?”

“A Hạo, sao anh lại nổi nóng với em? Em cũng là muốn tốt cho nhà họ Thân mà thôi. Nhà họ Thân chúng ta không thiếu người, em không cam tâm khi thấy một nghiệt chủng không rõ lai lịch ngồi đó hưởng phúc của gia tộc họ Thân”

“Đồ cặn bã này, vẫn còn dám mở miệng ra sàm ngôn nữa sao, chuyện nhà tôi đến phiên chú lo hộ từ khi nào vậy?” Vừa nói, Thân Tống Hạo vừa vung tay đấm vào cằm Thân Tống Trạch làm hắn ngã lăn ra nhà.

Hoan Nhan cũng tức giận run người, nhưng cô cố nén, kéo tay Thân Tống Hạo lại: “A Hạo, không đáng để anh bẩn tay. Miệng chó có bao giờ mọc được ngà voi đâu” Cô quay sang Thân Tống Trạch: “Cút ngay ra khỏi nhà tôi, nhà này không hoan nghênh chú!”

Thân Tống Trạch xấu hổ đứng dậy, lau vết máu bên khoé miệng: “Được rồi, xem ai mới là người phải cút ra khỏi nhà này! Hừ...!”

Hắn lùi lũi bước ra khỏi phòng khách

Hoan Nhan cả người run rẩy, cô gục đầu vào vai Thân Tống Hạo lặng lẽ khóc. Câu nói của Thân Tống Trạch khiến cô nhớ tới đứa con bị mất kia. Ngày ấy cô đã đau lòng biết bao...

Hai người lớn ở trong phòng không biết phía ngoài cánh cửa ra vào phòng khách Dật Lan vừa chạy vụt đi...
loading...

NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC - Chương 464: Ngoại Truyện: Con Mãi Mãi Là Con Trai Của Ba Mẹ