Nếu hình tải CHẬM hoặc NHIỀU QUẢNG CÁO có thể ĐĂNG KÝ TÀI KHOẢN VIP để xem NHANH HƠN và KHÔNG có quảng cáo!

Nơi Anh Vẫn Chờ - Chương 2: Lam Hi Thần

Khi xe buýt đỗ ở trạm dừng nơi Ngụy Anh thường đón, Ngụy Anh đã không lên xe buýt.

Trên thực tế, không có dấu hiệu của Ngụy Anh tại trạm xe buýt. Lam Vong Cơ ra hiệu cho tài xế xe buýt đợi vài phút nhưng Ngụy Anh vẫn không xuất hiện.

“Đôi khi điều đó xảy ra,” người lái xe buýt đã giải thích rồi xin lỗi khi ông ta lái xe đi. “Ngụy Vô Tiện bị giữ lại ở nơi làm việc nên cậu ấy không thể bắt kịp chuyến xe.”

Nhíu mày khó chịu, Lam Vong Cơ trở về chỗ ngồi của mình.

Khoảng cách giữa nơi làm việc của Ngụy Anh với nhà anh khá xa. Bây giờ đang là mùa đông, lại không có chỗ trú hay để giữ ấm, thời tiết vô cùng khắc nghiệt và sẽ không tha cho cơ thể của một người, đặc biệt là một người làm việc quá mức và kiệt sức như Ngụy Anh.

Cuối cùng anh gọi cho anh trai mình, người mà anh biết chỉ ở gần đó.

“Anh,” Lam Vong Cơ nói trong điện thoại, giọng anh khẽ khàng. “Ngụy Anh lỡ xe buýt. Em sẽ đợi anh ở điểm dừng thường xuyên.”

Có một khoảng lặng, rồi một tiếng thở dài thích thú. “Giữ ấm, Vong Cơ.”

Lam Vong Cơ liếc ra ngoài cửa kính mờ ảo, suy nghĩ của anh lạc lối đến đôi mắt nhăn tít, nụ cười ấm áp và tiếng cười giòn giã.


Khách hàng, ngu, ngu lắm!  Phải gắng kiềm chế tất cả sự kiên nhẫn mỏng manh của mình lại để Ngụy Vô Tiện không đổ ụp toàn bộ đồ uống vào gương mặt khó chịu của vị khách.

Ngụy Vô Tiện cứ liếc nhìn đồng hồ trong lúc người quản lý của cậu thì cố gắng xoa dịu vị khách, và khi cuối cùng mọi thứ đã ổn thỏa thì rốt cuộc Ngụy Vô Tiện mới được giải thoát khỏi ca làm việc của mình, chiếc xe buýt cuối cùng đã rời khỏi cậu từ lâu.

Ngụy Vô Tiện nhắm nghiền mắt trong tuyệt vọng. Cậu ghét bỏ lỡ chuyến xe của mình. Bên ngoài trời lạnh cóng và cậu sẽ phải mất một giờ (vào những ngày thời tiết tốt) để về nhà và sau đó cậu sẽ thấy quá mệt mỏi để thức dậy đúng giờ cho công việc vào ngày hôm sau.

 

Cậu chạy ra ngoài trong màn đêm được mấy phút, đương đầu đón gió và cơn giá lạnh, Ngụy Vô Tiện nhận thấy có một chiếc xe con bóng bẩy trắng như tuyết đang theo kịp cậu.

Chiếc xe bấm còi một lần, và cửa kính ghế sau hạ xuống, để lộ một khuôn mặt rất quen thuộc.

Ngụy Vô Tiện dừng bước, đôi mắt mở to. “Lam Trạm?”

Nhưng đó không phải là Lam Trạm. Chỉ là một người trông có vẻ giống anh ta, nhưng với nhiều biểu cảm hơn, và người đó trong rất quen.

“Bác sĩ của Sư tỷ?” Giọng nói của cậu trở nên khó tin.

Lần duy nhất cậu ở bệnh viện là ngày Sư tỷ được đưa vào. Bác sĩ là người tham gia bệnh án của Sư tỷ.

Bác sĩ của Sư tỷ gật đầu. “Anh trai của Lam Vong Cơ, Lam Hi Thần. Lên xe đi nào.”

Không đợi mời đến lần thứ hai. Ngụy Vô Tiện lao vào xe và kéo cửa đóng lại, rùng mình khi cậu mò mẫm kéo dây an toàn.

Lam Hi Thần tăng nhiệt xe lên mức cao hơn. Rồi anh mở ngăn đựng găng tay để tìm chiếc khăn của Vong Cơ. Anh đưa nó cho Ngụy Vô Tiện.

“Đây,” Lam Hi Thần nói, “Đây là của Vong Cơ. Tôi quên không đưa nó cho em ấy. Hãy giữ ấm cho mình. Cậu vẫn còn run rẩy lắm.”

Ngụy Vô Tiện thầm biết ơn khi quấn chiếc khăn quanh vai, ngón tay nắm chặt các cạnh. Trên chiếc khăn có mùi gỗ đàn hương thoang thoảng.

Mùi của Lam Trạm

Một nụ cười dịu dàng nở trên khuôn mặt cậu trước khi cậu kịp nhận ra nó.

“Cảm ơn anh,” Ngụy Vô Tiện nói. “Có phải Lam Trạm đã nhờ anh giúp tôi?”

 

“Không có,” Lam Hi Thần trả lời, rất suôn sẻ, rất nhanh gọn. Anh quyết định rằng hiện giờ chưa phải là lúc để gợi ý cho Ngụy Vô Tiện rằng Vong Cơ đã bị cậu hớp hồn kể từ lần đầu tiên họ ghé thăm quán cà phê Di Lăng Coffeeground mấy tháng trước, kể từ lúc nó mở gần Bệnh viện Đa khoa Cô Tô Lam Thị. “Tôi tình cờ lái xe qua đây và thấy cậu chạy giữa đêm. Mọi việc ổn chứ?”

Ngụy Vô Tiện cúi đầu vào chiếc khăn màu xanh mềm mại của Lam Trạm, như để che giấu khuôn mặt đỏ ửng của mình. “Mọi việc đều ổn, Bác sĩ Lam. Tôi đã bỏ lỡ chuyến xe buýt cuối cùng của mình, vậy thôi. Không phải lần đầu tiên của tôi.”

Lam Hi Thần khẽ liếc mắt nhìn Ngụy Vô Tiện, chú ý đến sự mệt mỏi hiện tại trên khuôn mặt hốc hác của cậu, và cách Ngụy Vô Tiện cố gắng làm nó biến mất chỉ bằng cách mỉm cười rạng rỡ như thể cậu không lo lắng điều gì.

Giọng cậu nhỏ, rụt rè khi cậu hỏi, “Sư tỷ thế nào rồi, bác sĩ Lam? Còn…Giang Trừng?”

Cậu đã không nói chuyện với Giang Trừng kể từ khi Sư tỷ nhập viện, nhưng Bác sĩ Lam cũng biết vì Giang Trừng luôn ở bên giường của Sư tỷ kể từ đó.

“Giang Trừng vẫn ổn, vẫn một mình như mọi khi,” Lam Hi Thần cẩn trọng trả lời. “Tuy nhiên Giang Yếm Ly thì…”

Lam Hi Thần dừng lại, Ngụy Anh đột ngột cứng người, có lẽ đang chuẩn bị tinh thần cho tin xấu hơn.

“Tôi nghĩ cô ấy sẽ có phản ứng tốt hơn nếu cả hai anh em của cô ấy ở bên cạnh,” Lam Hi Thần cuối cùng nói. “Vì hai cậu là gia đình của cô ấy, và là những người quan trọng nhất trong cuộc đời của cô ấy. Sự tuyệt vọng và bệnh hoạn của Giang Trừng chỉ đang đè nặng tinh thần của cô, bất chấp sự hiện diện ổn định của cậu ta. Nếu chồng và con trai của họ sẵn sàng đến thăm, điều đó cũng sẽ tốt hơn.”

Ngụy Vô Tiện nhắm mắt lại. “Nhưng Giang Trừng…”

Lam Hi Thần ngăn lại sự thôi thúc muốn đặt bàn tay an ủi lên vai Ngụy Vô Tiện. “Tôi đã nói chuyện với Giang Trừng về việc này. Cậu ta thừa nhận rằng cậu ta sẽ sớm nói chuyện với cậu để cậu có thể đến thăm Giang Yếm Ly.”

 

Đôi mắt Ngụy Vô Tiện mở to, và bây giờ chúng lấp lánh niềm hy vọng. “Là thật sao?”

Lam Hi Thần gật đầu, nhẹ nhõm khi thấy Ngụy Vô Tiện đã cảm thấy khá hơn. “Đúng vậy. Cậu nên đợi cậu ta gọi, hoặc ghé qua sớm.”

Nếu Lam Hi Thần không phải đang lái xe thì Ngụy Vô Tiện sẽ ôm lấy anh ấy. Nhưng hai mắt cậu đã dưng dưng đong đầy nước. “Cảm ơn anh, Bác sĩ Lam!”

Chiếc xe chậm lại dừng ở trạm xe buýt Ngụy Vô Tiện hay xuống. Ngụy Vô Tiện không ngạc nhiên khi Lam Hi Thần biết nơi cậu sinh sống – Lam Trạm có thể đã nói với anh ấy.

Trước khi Ngụy Vô Tiện leo ra khỏi xe, cậu gần như quên mất chiếc khăn quàng quanh vai. Cậu chuẩn bị trả nó lại cho Lam Hi Thần thì vị bác sĩ lắc đầu.

“Thay vào đó, hãy trả lại cho Vong Cơ,” Lam Hi Thần nở một nụ cười, đôi mắt lấp lánh vui vẻ.

Lam Hi Thần bỏ lại Ngụy Vô Tiện đứng ở trạm xe buýt, nắm chặt tay vào chiếc khăn, chết lặng và đỏ mặt. 

Anh đón Vong Cơ ở điểm dừng tiếp theo.

“Ngụy Anh thế nào rồi anh?” Đó là điều đầu tiên Vong Cơ hỏi ngay khi anh bước vào xe.

“Đừng lo lắng, Vong Cơ,” Lam Hi Thần đã hứa khi họ lái xe đi. “Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.”

Nơi Anh Vẫn Chờ - Chương 2: Lam Hi Thần