Phúc Hắc Không Phải Tội - Chương 68

Sau khi Tô Tiểu Đại nhập viện, Lăng Duy Trạch cũng vội vàng chạy tới, cứ thế ngồi bên giường chờ cô. Cô ngủ suốt một ngày một đêm, Lăng Duy Trạch cũng ngồi đó suốt một ngày một đêm. Nghe được tin này, Lăng Tô Mạn và Dương Trừng Trừng cũng đều có mặt, nhìn thấy con trai mỏi mệt, hai mắt thâm quầng, tay nắm tay Tô Tiểu Đại không buông, Lăng Tô Mạn có chút đau lòng, nhỏ giọng khuyên bảo: “A Trạch, con về nghỉ đi, ở đây để mẹ với con bé này trông nó cho. Khi nào nó tỉnh, mẹ sẽ gọi ngay cho con.”

Dương Trừng Trừng cũng ừm một tiếng: “Đúng đấy, anh về đi, cả ngày đêm không ngủ rồi mà.”

Lăng Duy Trạch lắc đầu, anh không muốn về, anh phải đợi cô tỉnh lại, nếu người đầu tiên cô mở mắt ra nhìn không phải là anh, cô lại khóc thì biết làm sao bây giờ!

Anh bướng bỉnh như thế, Lăng Tô Mạn cũng không miễn cưỡng, chỉ còn cách ngồi chờ đợi cùng anh.

Khi Tô Tiểu Đại tỉnh lại, nhìn thấy trước mắt ba người quen thuộc, nhất thời không biết phản ứng ra sao.

“Anh… mắt anh đỏ… hết rồi.”

Lăng Duy Trạch vội vã lắc đầu: “Anh không sao, người em thế nào, đau chỗ nào, khó chịu chỗ nào, nói cho anh nghe!”

Tô Tiểu Đại lắc đầu, sờ sờ nhẹ cái bụng, ừ, không đau, nhưng cô vẫn có chút lo lắng hỏi: “Con mình không sao chứ?”

“Nó tốt lắm, em nghỉ ngơi vài hôm là ổn thôi.”

Thấy đôi vợ chồng trẻ cần trút bầu tâm sự, Lăng Tô Mạn hiểu chuyện bèn kéo tay Dương Trừng Trừng đứng lên: “Con ở đây trông nó, mẹ với Tiểu Trừng đi mua thức ăn.”

Lăng Duy Trạch gật đầu, sau đó phòng bệnh chỉ còn hai người bọn họ. Im lặng một hồi, Lăng Duy Trạch mới áy mở miệng: “Xin lỗi em…”

Tô Tiểu Đại nghe xong, liền đưa tay vỗ về gương mặt anh, an ủi: “Em dũng cảm lắm, em không có khóc.”

Rõ ràng là nên cười, nhưng Lăng Duy Trạch lại thấy cay cay sống mũi, anh ôm cô vào lòng, thì thào khẽ: “Do anh sai, may là em bình an vô sự, không thì anh…”

Cổ họng Lăng Duy Trạch nghẹn đắng, anh không thốt nên lời nào được nữa.

“Em không sao đâu, anh đừng khóc. Có anh ở đây, cái gì em cũng không sợ!” Tô Tiểu Đại cười hì hì nói.

“Anh… anh yêu em. Anh chỉ muốn nói cho em nghe như vậy, anh yêu em.”

Tô Tiểu Đại quả thật cảm thấy cuộc đời mình đã viên mãn, vì cuối cùng cũng nghe được ba tiếng anh yêu em. Cho nên, mọi phiền muộn mấy ngày qua đều được vứt ra sau đầu, không buồn nghĩ nữa. Làm sinh vật đơn bào cũng có lợi thế, đó là, cái gì cũng không nghĩ ngợi lâu, tịnh dưỡng cho tốt rồi lại vui vẻ sống tiếp